和邢子坚韵

宋代 吕本中
万里重归旧秃翁,笑谈聊复与君同。鹪鹩所愿一枝足,鼯鼠从来五技穷。 短发自梳浑欲白,残炉因客尚能红。正须混迹师元亮,未忍低头学敬通。
wàn zhòng guī jiù wēng   xiào tán liáo jūn tóng jiāo liáo suǒ yuàn zhī   shǔ cóng lái qióng    
duǎn shū hún bái   cán yīn shàng néng hóng zhèng hùn shī yuán liàng wèi   rěn tóu xué jìng tōng