和袭美新秋即事次韵三首

唐代 陆龟蒙
心似孤云任所之,世尘中更有谁知。愁寻冷落惊双鬓, 病得清凉减四支。怀旧药溪终独往,宿枯杉寺已频期。 兼须为月求高处,即是霜轮杀满时。 帆楫衣裳尽钓徒,往来踪迹遍三吴。闲中展卷兴亡小, 醉后题诗点画粗。松岛伴谭多道气,竹窗孤梦岂良图。 还须待致升平了,即往扁舟放五湖。 声利从来解破除,秋滩唯忆下桐庐。鸬鹚阵合残阳少, 蜻蛚吟高冷雨疏。辩伏南华论指指,才非玄晏借书书。 当时任使真堪笑,波上三年学炙鱼。
xīn shì yún rèn suǒ zhī   shì chén zhōng gēng yǒu shéi zhī chóu xún lěng luò jīng shuāng bìn  
bìng qīng liáng jiǎn zhī huái 怀 jiù yào zhōng wǎng   宿 shān pín
jiān wèi yuè qiú gāo chù   shì shuāng lún shā mǎn shí
fān shang jǐn diào   wǎng lái zōng biàn sān xián zhōng zhǎn juǎn xīng wáng xiǎo  
zuì hòu shī diǎn huà sōng dǎo bàn tán duō dào   zhú chuāng mèng liáng
hái dài zhì shēng píng le   wǎng piān zhōu fàng
shēng cóng lái jiě chú   qiū tān wéi xià tóng zhèn cán yáng shǎo  
qīng liè yín gāo lěng shū biàn nán huá lùn zhǐ zhǐ   cái fēi xuán yàn jiè shū shū
dāng shí rèn shǐ 使 zhēn kān xiào   shàng sān nián xué zhì