和袭美题支山南峰僧次韵

唐代 陆龟蒙
眉毫霜细欲垂肩,自说初栖海岳年。万壑烟霞秋后到, 一林风雨夜深禅。时翻贝叶添新藏,闲插松枝护小泉。 好是清冬无外事,匡林斋罢向阳眠。
méi háo shuāng chuí jiān   shuō chū hǎi yuè nián wàn yān xiá qiū hòu dào  
lín fēng shēn chán shí fān bèi tiān xīn cáng   xián chā sōng zhī xiǎo quán
hǎo shì qīng dōng wài shì   kuāng lín zhāi xiàng yáng mián