和袭美江南道中怀茅山广文南阳博士三首次韵

唐代 陆龟蒙
一片轻帆背夕阳,望三峰拜七真堂。天寒夜漱云牙净, 雪坏晴梳石发香。自拂烟霞安笔格,独开封检试砂床。 莫言洞府能招隐,会辗飙轮见玉皇。 壶中行坐可携天,何况林间息万缘。组绶任垂三品石, 佩环从落四公泉。丹台已运阴阳火,碧简须雕次第仙。 想得雷平春色动,五芝烟甲又芊眠。 良常应不动移文,金醴从酸亦自醺。桂父旧歌飞绛雪, 桐孙新韵倚玄云。春临柳谷莺先觉,曙醮芜香鹤共闻。 珍重双双玉条脱,尽凭三岛寄羊君。
piàn qīng fān bèi yáng   wàng sān fēng bài zhēn táng tiān hán shù yún jìng  
xuě huài qíng shū shí xiāng yān xiá ān   kāi fēng jiǎn shì shā chuáng
yán dòng néng zhāo yǐn   huì niǎn biāo lún jiàn huáng
zhōng háng zuò xié tiān   kuàng lín jiān wàn yuán shòu rèn chuí sān pǐn shí  
pèi huán cóng luò gōng quán dān tái yùn yīn yáng huǒ   jiǎn diāo xiān
xiǎng léi píng chūn dòng   zhī yān jiǎ yòu qiān mián
liáng cháng yīng dòng wén   jīn cóng suān xūn guì jiù fēi jiàng xuě  
tóng sūn xīn yùn xuán yún chūn lín liǔ yīng xiān jué   shǔ jiào xiāng gòng wén
zhēn zhòng shuāng shuāng tiáo tuō   jǐn píng sān dǎo yáng jūn