和袭美馆娃宫怀古五绝

唐代 陆龟蒙
三千虽衣水犀珠,半夜夫差国暗屠。 犹有八人皆二八,独教西子占亡吴。 一宫花渚漾涟漪,俀堕鸦鬟出茧眉。 可料座中歌舞袖,便将残节拂降旗。 几多云榭倚青冥,越焰烧来一片平。 此地最应沾恨血,至今春草不匀生。 江色分明练绕台,战帆遥隔绮疏开。 波神自厌荒淫主,勾践楼船稳帖来。 宝袜香綦碎晓尘,乱兵谁惜似花人。 伯劳应是精灵使,犹向残阳泣暮春。
sān qiān suī shuǐ zhū   bàn chāi guó àn
yóu yǒu rén jiē èr   jiào 西 zhàn wáng
gōng huā zhǔ yàng lián   tuǐ duò huán chū jiǎn méi
liào zuò zhōng xiù   biàn 便 jiāng cán jié jiàng
duō yún xiè qīng míng   yuè yàn shāo lái piàn píng
zuì yīng zhān hèn xuè   zhì jīn chūn cǎo yún shēng
jiāng fēn míng liàn rào tái   zhàn fān yáo shū kāi
shén yàn huāng yín zhǔ   gōu jiàn lóu chuán wěn tiē lái
bǎo xiāng suì xiǎo chén   luàn bīng shuí shì huā rén
láo yìng shì jīng líng shǐ 使   yóu xiàng cán yáng chūn