和谢昭先韵

元代 耶律楚材
失奚为劣得奚优,遇流而行坎则留。笑视纷纷儿女辈,成是败非徒相尤。 弃人所取取所弃,独识万松为出类。本欲心空及第归,暮请晨参惟一志。 浮生迅速奔隙驹,无穷尘劫元斯须。参透威音劫前事,花开枯木谁云枯。 河朔干戈犹未息,西域十年空旅食。贤人退隐予未能,钧衡旷位虚名极。 真人应运康世屯,数颁宽诏垂丝纶。沛若恩波沦骨髓,皇皇四海咸蒙春。 汉唐疆宇非为大,戍守西临玉关界。百济称藩过海门,鄙语粗言其大概。 天皇自将办多多,天兵百万涉长河。京索为空汴梁下,秦皇汉武畴能过? 凛凛威声震天宇,不杀为功果神武。朔南一混车书同,皇业巍巍跨千古。 先生吾邦之彦兮,琴书而自怡。劲挺松柏操,磊落英雄姿。 明正道,无邪思。一贯诗书继先觉,两全才德真吾师。 王谢来江左,家学易道岂忘贻。济世须君展骥足,政要再凿人耳目。 小子区区何所祝,但愿天衷俞奏鹗。
shī wèi liè yōu   liú ér xíng kǎn liú xiào shì fēn fēn ér bèi chéng   shì bài fēi xiāng yóu    
rén suǒ suǒ   shí wàn sōng wèi chū lèi běn xīn kōng guī   qǐng chén cān wéi zhì    
shēng xùn bēn   qióng chén jié yuán cān tòu wēi yīn jié qián shì huā   kāi shuí yún    
shuò gān yóu wèi   西 shí nián kōng shí xián rén tuì yǐn 退 wèi néng jūn   héng kuàng wèi míng    
zhēn rén yìng yùn kāng shì tún   shù bān kuān zhào chuí lún pèi ruò ēn lún suǐ huáng   huáng hǎi xián méng chūn    
hàn táng jiāng fēi wéi   shù shǒu 西 lín guān jiè bǎi chēng fān guò hǎi mén   yán gài    
tiān huáng jiāng bàn duō duō   tiān bīng bǎi wàn shè cháng jīng suǒ wèi kōng biàn liáng xià qín   huáng hàn chóu néng guò    
lǐn lǐn wēi shēng zhèn tiān   shā wèi gōng guǒ shén shuò nán hùn chē shū tóng huáng   wēi wēi kuà qiān    
xiān sheng bāng zhī yàn   qín shū ér jìng tǐng sōng bǎi cāo lěi   luò yīng xióng   姿  
míng zhèng dào   xié guàn shī shū xiān jué liǎng   quán cái zhēn shī    
wáng xiè lái jiāng zuǒ   jiā xué dào wàng shì jūn zhǎn zhèng   yào zài záo rén ěr    
xiǎo suǒ zhù   dàn yuàn tiān zhōng zòu è