和谢爱山晚吟韵日晚与客散步因诵夕阳虽好不

宋代 文天祥
日落未落天沧凉,悬崖挂壁留馀光。 紫烟翠雾空迷茫,飕飕度壑松风长。 牛背短笛催归忙,飘飘逸兴空悠扬。 襟怀洒落万虑亡,须臾薄暝山色藏。 长歌浩浩相激昂,淡云弄月微昏黄。
luò wèi luò tiān cāng liáng   xuán guà liú guāng
yān cuì kōng máng   sōu sōu sōng fēng zhǎng
niú bèi duǎn cuī guī máng   piāo piāo xìng kōng yōu yáng
jīn huái 怀 luò wàn wáng   báo míng shān cáng
cháng hào hào xiāng áng   dàn yún nòng yuè wēi hūn huáng