和夏致宏咏梅

宋代 张嵲
春岚初破晓光迟,青女消余泫玉肌。 雪后离披怜落蕊,溪旁婉约爱横枝。 不随姑射乘风去,定与飞仙待月期。 山静林深香暗度,折来频动故园思。
chūn lán chū xiǎo guāng chí   qīng xiāo xuàn  
xuě hòu lián luò ruǐ   páng wǎn yuē ài héng zhī  
suí shè chéng fēng   dìng fēi xiān dài yuè  
shān jìng lín shēn xiāng àn   zhé lái pín dòng yuán