和小修扫字

明代 袁宏道
禅客恶花繁,引水植香草。迸阶多子篁,栖树无凡鸟。 碎日摇空庭,波纹如可扫。鹦鹉与凫鹥,自邻自社保。 客来非习静,偶然合大道。一味出林风,销尽诸尘抱。 止酒但止甘,聚朋先聚老。
chán è huā fán   yǐn shuǐ zhí xiāng cǎo bèng jiē duō huáng   shù fán niǎo    
suì yáo kōng tíng   wén sǎo yīng   lín shè bǎo    
lái fēi jìng   ǒu rán dào wèi chū lín fēng xiāo   jǐn zhū chén bào    
zhǐ jiǔ dàn zhǐ gān   péng xiān lǎo