和萧封君凤仪遗诗四十韵

明代 李东阳
世运迭推代,昔闻桑海三。万物若久存,金石或未堪。 君看垂髫子,老鬓双䰐鬖。终焉山丘葬,岂论黠与憨。 东吴有萧子,结发称奇男。昂霄出尘壒,气与虹蜺参。 少年不自耀,外敛中包含。置身向经史,出入同秋蟫。 分阴每自惜,癖性久愈耽。词锋极淬砺,理窟穷搜探。 文如南山豹,空谷凝双耽。光如苍精龙,盘屈在一函。 又如鲸鲲辈,海底深波涵。生当圣明时,未获雨露覃。 秋姿折蒲柳,晚色凋樟楠。流光不少待,䂀驭无归骖。 生乏轩冕荣,死宁丘壑惭。寂寥虞山下,数尺封如龛。 有井勿多汲,井竭因泉甘。有玉勿频磨,玉折难成簪。 奇才固不寿,闻者心为惔。当年悬弧宴,绿笋罗黄柑。 华裾乱云日,舞袖回烟岚。溪鱼出越笱,邻酒倾吴墰。 馀商发古调,哀响流江潭。永怀奉母日,衣綵随舆蓝。 劬劳念罔极,往事空遗谈。色养苦不逮,敢于微禄贪。 轲机忍复断,路米谁为担。歌成转悽恻,肝腑攒戈镡。 是时夜正黑,狐星暗天南。落月噭嵓狖,悲风啸林甝。 苍黄三十载,蔓草荒寒庵。官曹继清白,旧业惟瓶甔。 屈建祭无芰,嗜好岂不谙。坡翁宝画板,身自盟瞿昙。 君有孝子诚,而无流俗酣。贻谋在文字,况乃青于蓝。 遗编袭蜀锦,异楮开倭蚕。寿公身后名,可以齐铿聃。
shì yùn dié tuī dài   wén sāng hǎi sān wàn ruò jiǔ cún jīn   shí huò wèi kān    
jūn kàn chuí tiáo zi   lǎo bìn shuāng lán sān zhōng yān shān qiū zàng   lùn xiá hān    
dōng yǒu xiāo zi   jié chēng nán áng xiāo chū chén ài   hóng cān    
shào nián yào 耀   wài liǎn zhōng bāo hán zhì shēn xiàng jīng shǐ chū   tóng qiū yín    
fēn yīn měi   xìng jiǔ dān fēng cuì   qióng sōu tàn    
wén nán shān bào   kōng níng shuāng dān guāng cāng jīng lóng pán   zài hán    
yòu jīng kūn bèi   hǎi shēn hán shēng dāng shèng míng shí wèi   huò tán    
qiū 姿 shé liǔ   wǎn diāo zhāng nán liú guāng shǎo dài   guī cān    
shēng xuān miǎn róng   níng qiū cán liáo shān xià shù   chǐ fēng kān    
yǒu jǐng duō   jǐng jié yīn quán gān yǒu pín   shé nán chéng zān    
cái shòu 寿   wén zhě xīn wèi tán dāng nián xuán yàn   sǔn 绿 luó huáng gān    
huá luàn yún   xiù huí yān lán chū yuè gǒu lín   jiǔ qīng tán    
shāng diào   āi xiǎng liú jiāng tán yǒng huái fèng 怀   cǎi suí lán    
láo niàn wǎng   wǎng shì kōng tán yǎng dǎi gǎn   wēi tān    
rěn duàn   shuí wèi dān chéng zhuǎn gān   zǎn chán    
shì shí zhèng hēi   xīng àn tiān nán luò yuè jiào yán yòu bēi   fēng xiào lín hán    
cāng huáng sān shí zài   màn cǎo huāng hán ān guān cáo qīng bái jiù   wéi píng dān    
jiàn   shì hào ān wēng bǎo huà bǎn shēn   méng tán    
jūn yǒu xiào chéng   ér liú hān móu zài wén kuàng   nǎi qīng lán    
biān shǔ jǐn   chǔ kāi cán shòu gōng 寿 shēn hòu míng   kēng dān