和仙诗友鹤吟

宋代 何梦桂
当年只鹤扬州去,羽衣虹裳灭烟雾。 千年华表不归来,来时忘却邯郸路。 短篷月白起酸风,天阴鬼哭战场空。 黄昏欲望城西东,乱山青处白云中。 谁解歌离骚,我自斟酌酒。 一醉醉百年,无梦到浙右。 插我羽翼两臂间,顶丹蜕尽毛骨凡。 下天上天随君去,不与人世同悲欢。 星星有语说未已,夕阳西去东流水。 一声嘹唳入苍冥,青冢累累呼不起。
dāng nián zhǐ yáng zhōu   hóng cháng miè yān  
qiān nián huá biǎo guī lái   lái shí wàng què hán dān  
duǎn péng yuè bái suān fēng   tiān yīn guǐ zhàn chǎng kōng  
huáng hūn wàng chéng 西 dōng   luàn shān qīng chù bái yún zhōng  
shuí jiě sāo   zhēn zhuó jiǔ  
zuì zuì bǎi nián   mèng dào zhè yòu  
chā liǎng jiān   dǐng dān tuì jǐn máo fán  
xià tiān shàng tiān suí jūn   rén shì tóng bēi huān  
xīng xing yǒu shuō wèi   yáng 西 dōng liú shuǐ  
shēng liáo cāng míng   qīng zhǒng lěi lěi