和湘东王名士悦倾城诗

南北朝 萧纲
美人称绝世,丽色譬花丛。经居李城北,住在宋家东。 教歌公主第,学舞汉成宫。多游淇水上,好在凤楼中。 履高疑上砌,裾开特畏风。衫轻见跳脱,珠概杂青虫。 垂丝绕帷幔,落日度房栊。妆窗隔柳色,井水照桃红。 非怜江浦佩,羞使春闺空。
měi rén chēng jué shì   huā cóng jīng chéng běi   zhù zài sòng jiā dōng
jiào gōng zhǔ   xué hàn chéng gōng duō yóu shuǐ shàng   hǎo zài fèng lóu zhōng
gāo shàng   kāi wèi fēng shān qīng jiàn tiào tuō   zhū gài qīng chóng
chuí rào wéi màn   luò fáng lóng zhuāng chuāng liǔ   jǐng shuǐ zhào táo hóng
fēi lián jiāng pèi   xiū shǐ 使 chūn guī kōng