和吴仲庶龙图西园海棠

宋代 范纯仁
丹葩翠叶竞夭浓,蜂蝶翩翻弄暖风。濯雨正疑宫锦烂,媚晴先夺晓霞红。 芳菲剑外从来胜,欢赏天涯为尔同。却想乡关足尘土,只应能见画图中。
dān cuì jìng yāo nóng   fēng dié piān fān nòng nuǎn fēng zhuó zhèng gōng jǐn làn mèi   qíng xiān duó xiǎo xiá hóng    
fāng fēi jiàn wài cóng lái shèng   huān shǎng tiān wéi ěr tóng què xiǎng xiāng guān chén zhǐ   yīng néng jiàn huà zhōng