和吴学士对春雪献韦令公次韵

唐代 黄滔
春雪下盈空,翻疑腊未穷。连天宁认月,堕地屡兼风。 忽误边沙上,应平火岭中。林间妨走兽,云际落飞鸿。 梁苑还吟客,齐都省创宫。掩扉皆墐北,移律愧居东。 书幌飘全湿,茶铛入旋融。奔川半留滞,叠树互玲珑。 出户行瑶砌,开园见粉丛。高才兴咏处,真宰答殊功。
chūn xuě xià yíng kōng   fān wèi qióng lián tiān níng rèn yuè   duò jiān fēng
biān shā shàng   yīng píng huǒ lǐng zhōng lín jiān fáng zǒu shòu   yún luò fēi hóng 鸿
liáng yuàn hái yín   dōu shěng chuàng gōng yǎn fēi jiē jìn běi   kuì dōng
shū huǎng piāo quán shī 湿   chá chēng xuán róng bēn chuān bàn liú zhì   dié shù líng lóng
chū xíng yáo   kāi yuán jiàn fěn cóng gāo cái xīng yǒng chù   zhēn zǎi shū gōng