和吴水田广文

宋代 王松
十日晴无一日阴,今年青帝爱人深。看花不离杯中物,谀墓羞藏箧底金。 经世有才长落拓,感年无病也呻吟!何时得遂澄清志,独立苍茫耗壮心?
shí qíng yīn   jīn nián qīng ài ren shēn kàn huā bēi zhōng   xiū cáng qiè jīn    
jīng shì yǒu cái zhǎng luò tuò   gǎn nián bìng shēn yín   shí suì chéng qīng zhì   cāng máng hào zhuàng xīn