和吴升甫见寄韵二首 其一

唐代 王翰
楚泽苍茫带夕晖,暂投簪佩上苔矶。孤云不解离情苦,犹自纷纷上客衣。
chǔ cāng máng dài huī   zàn tóu zān pèi shàng tái yún jiě qíng yóu   fēn fēn shàng