和武善夫韵二首 其二

元代 耶律楚材
秋霖初霁觉新凉,午夜东山月吐光。翠竹无心甘晚节,黄花有意助年芳。 忠诚自许一心赤,老境谁怜两鬓霜。遥忆吾山归未得,故人书简怨东阳。
qiū lín chū jué xīn liáng   dōng shān yuè guāng cuì zhú xīn gān wǎn jié huáng   huā yǒu zhù nián fāng    
zhōng chéng xīn chì   lǎo jìng shuí lián liǎng bìn shuāng yáo shān guī wèi   rén shū jiǎn yuàn dōng yáng