和武平学士岁晚禁直书怀五言二十韵

宋代 欧阳修
多病淹残岁,初寒卧直庐。 朝廷务清静,铃索少文书。 向学今为盛,优贤古莫如。 靓深严禁署,闲宴乐群居。 赐马联金络,清尘侍玉舆。 诗论三代盛,献纳万机余。 号令存宽大,文章复古初。 笑谈挥翰墨,俄顷列琼琚。 夜漏销宫烛,春晖上玉除。 歌诗唐李杜,言语汉严徐。 自顾追时彦,多◇不鄙予。 无盐烦刻画,寒谷借吹嘘。 朋友飞雝鹭,君臣在藻鱼。 贪荣同卫鹤,取笑类黔驴。 皎皎心虽在,萧萧发已疏。 未知论报效,安得遂樵渔。 云破西山出,江横画阁虚。 余生叹劳止,搔首念归欤。 引绶夸民吏,椎牛会里闾。 一麾终得请,此计岂踌。
duō bìng yān cán suì   chū hán zhí  
cháo tíng qīng jìng   líng suǒ shǎo wén shū  
xiàng xué jīn wèi shèng   yōu xián  
liàng shēn yán jìn shǔ   xián yàn qún  
lián jīn luò   qīng chén shì  
shī lùn sān dài shèng   xiàn wàn  
hào lìng cún kuān   wén zhāng chū  
xiào tán huī hàn   é qǐng liè qióng  
lòu xiāo gōng zhú   chūn huī shàng chú  
shī táng   yán hàn yán  
zhuī shí yàn   duō    
yán fán huà   hán jiè chuī  
péng you fēi yōng   jūn chén zài zǎo  
tān róng tóng wèi   xiào lèi qián  
jiǎo jiǎo xīn suī zài   xiāo xiāo shū  
wèi zhī lùn bào xiào   ān suì qiáo  
yún 西 shān chū   jiāng héng huà  
shēng tàn láo zhǐ   sāo shǒu niàn guī  
yǐn shòu kuā mín   zhuī niú huì  
huī zhōng de qǐng   chóu