贺吴九

宋代 刘攽
儒术喜迂阔,学官每留滞。君侯诚百一,才智两自异。 新书三十章,慷慨天下事。每闻一篇奏,左右称万岁。 峨峨蓬莱山,册府上帝秘。紬书必英才,念子方历试。 前此三数公,致身自容易。心知青云路,已识翰飞地。 岂独铅椠间,是正琼瑶字。顾念倾盖交,寂寞弹冠意。
shù kuò   xué guān měi liú zhì jūn hòu chéng bǎi cái   zhì liǎng    
xīn shū sān shí zhāng   kāng kǎi tiān xià shì měi wén piān zòu zuǒ   yòu chēng wàn suì    
é é péng lái shān   shàng chóu shū yīng cái niàn   zi fāng shì    
qián sān shù gōng   zhì shēn róng xīn zhī qīng yún   shí hàn fēi    
qiān qiàn jiān   shì zhèng qióng yáo niàn qīng gài jiāo   tán guān