和吴东升

元代 仇远
知君豹隐白云村,杖履春风忽过门。 独立幸无妻子累,老成喜有典型存。 冰悬古树花尤雋,雪涨寒江水不浑。 冷落十年灯火读,何时窗下约重温。
zhī jūn bào yǐn bái yún cūn   zhàng chūn fēng guò mén
xìng lèi   lǎo chéng yǒu diǎn xíng cún
bīng xuán shù huā yóu juàn   xuě zhǎng hán jiāng shuǐ hún
lěng luò shí nián dēng huǒ   shí chuāng xià yuē chóng wēn