和吴冲卿鸦鸣树石屏

宋代 王安石
寒林昏鸦相与还,下有跂石苍孱颜。 曾於古图见彷佛,已怪刀笔非人间。 君家石屏谁为写,古图所传无似者。 鸦飞历乱止且鸣,林叶惨惨风烟生。 高斋日午坐中见,意以落日空上行。 君诗雄盛付君手,云此非人乃天巧。 嗟哉浑沌死,乾坤至,造作万物丑妍巨细各有理。 问此谁主何其精,恢奇谲诡多可喜。 人於其间乃复雕鑱刻画出智力,欲与造代追相倾。 拙者婆烫尚欲奋,工者固已穷夸矜。 吾观鬼神独人意异,虽有至巧无所争。 所以虢山间,埋没此宝千万岁,不为见者惊。 吾又以此知妙伟之入在百世後,造始乃与元气并。 画工粉墨非不好,岁久剥烂空留名。 能从太古到今日,独此不朽由天成。 世人尚奇轻货力,山珍海怪采掇今欲索。 此屏後出为君得,胡贾欲价著不识。 吾知金帛不足论,当与君诗两相直。
hán lín hūn xiāng hái   xià yǒu shí cāng chán yán
céng jiàn páng   guài dāo fēi rén jiān
jūn jiā shí píng shuí wèi xiě   suǒ chuán zhě
fēi luàn zhǐ qiě míng   lín cǎn cǎn fēng yān shēng
gāo zhāi zuò zhōng jiàn   luò kōng shàng xíng
jūn shī xióng shèng jūn shǒu   yún fēi rén nǎi tiān qiǎo
jiē zāi hùn dùn   qián kūn zhì   zào zuò wàn chǒu yán yǒu
wèn shuí zhǔ jīng   huī jué guǐ duō
rén jiān nǎi diāo chán huà chū zhì   zào dài zhuī xiāng qīng
zhuō zhě tàng shàng fèn   gōng zhě qióng kuā jīn
guān guǐ shén rén   suī yǒu zhì qiǎo suǒ zhēng
suǒ guó shān jiān   mái bǎo qiān wàn suì   wéi jiàn zhě jīng
yòu zhī miào wěi zhī zài bǎi shì hòu   zào shǐ nǎi yuán bìng
huà gōng fěn fēi hǎo   suì jiǔ bāo làn kōng liú míng
néng cóng tài dào jīn   xiǔ yóu tiān chéng
shì rén shàng qīng huò   shān zhēn hǎi guài cǎi duō jīn suǒ
píng hòu chū wèi jūn   jiǎ jià zhù shí
zhī jīn lùn   dāng jūn shī liǎng xiāng zhí