和吴冲卿雪霁紫宸朝

宋代 王安石
虎士开阊阖,鸡人唱九霄。 云移银阙角,日转玉廊腰。 箒动川收潦,靴鸣海上潮。 舞袍沾宿润,拜笏拥残飘。 赐饮人何乐,归嘶马亦骄。 低徊但忘食,吟咏得逍遥。
shì kāi chāng   rén chàng jiǔ xiāo
yún yín quē jiǎo   zhuǎn láng yāo
zhǒu dòng chuān shōu lǎo   xuē míng hǎi shàng cháo
páo zhān 宿 rùn   bài yōng cán piāo
yǐn rén   guī jiāo
huí dàn wàng shí   yín yǒng xiāo yáo