和吴冲卿雪

宋代 王安石
阳回力犹邅,阴合势方巩。 填空忽汗漫,造物谁怂恿。 轻於擘絮纷,细若吹毛氄。 云连昼已瞀,风助宵仍汹。 凭陵虽一时,变态亦千种。 帘深卷或避,户隘关犹拥。 滔天有冻浪,匝地无荒陇。 飞扬类挟富,委翳等辞宠。 穿幽偶相重,值险辄孤耸。 积惨会将舒,群轻那久重。 纷华始满眼,消释不旋踵。 槁树散飞花,空檐落县湩。 还当困炎热,以此涤烦壅。 共约市南人,收藏不为冗。
yáng huí yóu zhān   yīn shì fāng gǒng
tián kòng hàn màn   zào shuí sǒng yǒng
qīng bāi fēn   ruò chuī máo rǒng
yún lián zhòu mào   fēng zhù xiāo réng xiōng
píng líng suī shí   biàn tài qiān zhǒng
lián shēn juǎn huò   ài guān yóu yōng
tāo tiān yǒu dòng làng   huāng lǒng
fēi yáng lèi xié   wěi děng chǒng
chuān 穿 yōu ǒu xiāng zhòng   zhí xiǎn zhé sǒng
cǎn huì jiāng shū   qún qīng jiǔ zhòng
fēn huá shǐ mǎn yǎn   xiāo shì xuán zhǒng
gǎo shù sàn fēi huā   kōng yán luò xiàn dòng
hái dāng kùn yán   fán yōng
gòng yuē shì nán rén   shōu cáng wéi rǒng