和吴冲卿三哀诗

宋代 司马光
天生千万人,中有一俊杰。 奈何丧三贤,前后缠期月。 邻几任天资,浮饰耻澡刷。 朝市等山林,衣冠同布褐。 外无泾谓分,内有淄渑别。 逢时敢危言,慷慨谁能夺。 圣俞诗七千,历历尽精绝。 初无追琢勤,气质禀清洁。 负兹惊世才,未尝自标揭。 鞠躬随众后,侧足畏蹉跌。 钦圣渥洼驹,初生已汗备。 虽有绝尘踪,不失和鸾节。 宜为清庙器,俨雅应钟律。 众论仍共然,非从友朋出。 群材方大来,軮轧夫帝室。 谁云指顾间,聊翩化异物。 吊縗哭未已,病枕气已竭。 同为地下游,携手不相失。 钊绂顿萧条,相逢但嗟咄。 诵君三哀诗,终篇涕如雪。 眉目尚昭晰,笑言犹仿佛。 肃然来悲风,四望气萧瑟。
tiān shēng qiān wàn rén   zhōng yǒu jùn jié  
nài sàng sān xián   qián hòu chán yuè  
lín rèn tiān   shì chǐ zǎo shuā  
cháo shì děng shān lín   guān tóng  
wài jīng wèi fēn   nèi yǒu miǎn bié  
féng shí gǎn wēi yán   kāng kǎi shuí néng duó  
shèng shī qiān   jìn jīng jué  
chū duī zhuó qín   zhì bǐng qīng jié  
jīng shì cái   wèi cháng biāo jiē  
gōng suí zhòng hòu   wèi cuō diē  
qīn shèng   chū shēng hàn bèi  
suī yǒu jué chén zōng   shī luán jié  
wèi qīng miào   yǎn yìng zhōng  
zhòng lùn réng gòng rán   fēi cóng yǒu péng chū  
qún cái fāng lái   yǎng zhá shì  
shuí yún zhǐ jiān   liáo piān huà  
diào cuī wèi   bìng zhěn jié  
tóng wéi xià yóu   xié shǒu xiāng shī  
zhāo dùn xiāo tiáo   xiāng féng dàn jiē duō  
sòng jūn sān āi shī   zhōng piān xuě  
méi shàng zhāo   xiào yán yóu fǎng 仿  
rán lái bēi fēng   wàng xiāo