和吴冲卿江邻几二学士王景彝舍人秋兴

宋代 梅尧臣
我谓蓬瀛客,清切不畏炎。 及观秋兴篇,无远此穷间。 乃知天地大,节候无忧嫌。 寒不为富减,暑不为贫添。 向者遭蒸炊,靡不同炮燖。 西风吹雨至,凉气何纤纤。 霈然沃万物,不更毕宿占。 纨扇捉苦倦,盘冰得仍厌。 蝇痴驱又来,蚊嚵喙犹尖。 絺衣不复浃,醅醪压初甜。 客有憎壁蝎。客有困靴襜。 一以磔为喜,一以嬾自谦。 唯有螭头人,朝立宫殿檐。 盛夸楼观高,又极星斗瞻。 予惭异群公,归意如陶潜。 自念菊将坼,复思禾可鎌。 舂禾作酿熟,独邀影与蟾。 此乐虽易有,彼荣安得兼。
wèi péng yíng   qīng qiē wèi yán  
guān qiū xīng piān   yuǎn qióng jiān  
nǎi zhī tiān   jié hòu yōu xián  
hán wéi jiǎn   shǔ wéi pín tiān  
xiàng zhě zāo zhēng chuī   tóng pào xún  
西 fēng chuī zhì   liáng xiān xiān  
pèi rán wàn   gēng 宿 zhàn  
wán shàn zhuō juàn   pán bīng réng yàn  
yíng chī yòu lái   wén chán huì yóu jiān  
chī jiā   pēi láo chū tián  
yǒu zēng xiē yǒu kùn xuē chān    
zhé wèi   lǎn qiān  
wéi yǒu chī tóu rén   cháo gōng diàn 殿 yán  
shèng kuā lóu guàn gāo   yòu xīng dǒu zhān  
cán qún gōng   guī táo qián  
niàn jiāng chè   lián  
chōng zuò niàng shú   yāo yǐng chán  
suī yǒu   róng ān de jiān