和闻莺

宋代 虞俦
度柳穿花故故迟,黄金新刷羽毛奇。 惊回午梦花梢日,啼破春愁柳絮时。 老去上林空好语,向来幽谷有谁知。 纷纷云雨成翻覆,求友唯君慰我思。
liǔ chuān 穿 huā chí   huáng jīn xīn shuā máo  
jīng huí mèng huā shāo   chūn chóu liǔ shí  
lǎo shàng lín kōng hǎo   xiàng lái yōu yǒu shéi zhī  
fēn fēn yún chéng fān   qiú yǒu wéi jūn wèi