和文潜期饮大尹穆父家兼呈尹

宋代 晁补之
野人肮脏无与邻,世人共笑子独亲。 沛然有余不矜饰,我亦谓子诚可人。 万鱼噞喁困复却,看子撇捩黄金鳞。 人甘如醴饮者醉,我独蜇口如姜辛。 淮南归来两鬓雪,闭门自不羞甑尘。 无衣可换江头醉,有谁肯载樽中醇。 愧惭救渴京兆尹,空缸尚可供十巡。 放言与子一倾倒,非子畏人嫌我真。 府中贵人玉比德,堂下和气天回春。 醉人多忤贵人恕,来呼莫惮冲泥频。
rén āng zāng lín   shì rén gòng xiào zi qīn  
pèi rán yǒu jīn shì   wèi zi chéng rén  
wàn yǎn yóng kùn què   kàn zi piē liè huáng jīn lín  
rén gān yǐn zhě zuì   zhē kǒu jiāng xīn  
huái nán guī lái liǎng bìn xuě   mén xiū zèng chén  
huàn jiāng tóu zuì   yǒu shuí kěn zài zūn zhōng chún  
kuì cán jiù jīng zhào yǐn   kōng gāng shàng gōng shí xún  
fàng yán zi qīng dǎo   fēi wèi rén xián zhēn  
zhōng guì rén   táng xià tiān huí chūn  
zuì rén duō guì rén shù   lái dàn chōng pín