和文倅侯彦嘉二首

宋代 王之道
晖晖晴日树头平,望外遥山宿雾轻。 积潦夜增南浦涨,微风朝送北窗清。 滞留羁客牵归思,陶写新诗尽物情。 谁谓克宵常苦短,老来无寐厌长更。
huī huī qíng shù tóu píng   wàng wài yáo shān 宿 qīng
lǎo zēng nán zhǎng   wēi fēng cháo sòng běi chuāng qīng
zhì liú qiān guī   táo xiě xīn shī jìn qíng
shuí wèi xiāo cháng duǎn   lǎo lái mèi yàn cháng gēng