和微之药名劝酒

宋代 王安石
赤车使者锦帐郎,从客珂马留闲坊。 紫芝眉宇倾一坐,笑语但闻鸡舌香。 药名劝酒诗实好,陟厘为我书数行。 真珠的皪鸣槽床,金罂琥珀正可尝。 史君子细看流光,莫惜觅醉衣淋浪。 独醒至死诚可伤,欢华易尽悲酸早,人间没药能医老。 寄言歌管众少年,趁取乌头未白前。
chì chē shǐ 使 zhě jǐn zhàng láng   cóng liú xián fāng
zhī méi qīng zuò   xiào dàn wén shé xiāng
yào míng quàn jiǔ shī shí hǎo   zhì wèi shū shù xíng
zhēn zhū de míng cáo chuáng   jīn yīng zhèng cháng
shǐ jūn kàn liú guāng   zuì lín làng
xǐng zhì chéng shāng   huān huá jǐn bēi suān zǎo   rén jiān yào néng lǎo
yán guǎn zhòng shào nián   chèn tóu wèi bái qián