和微之诗二十三首并序

唐代 白居易
微之又以近作四十三首寄来,命仆继和,其间瘀絮 四百字、车斜二十篇者流,皆韵剧辞殚,瑰奇怪谲。 又题云:奉烦只此一度,乞不见辞。意欲定霸取威, 置仆于穷地耳。大凡依次用韵,韵同而意殊;约体 为文,文成而理胜。此足下素所长者,仆何有焉? 今足下果用所长,过蒙见窘,然敌则气作,急则计 生,四十二章麾扫并毕,不知大敌以为如何?夫斫 石破山,先观 以足下来章惟求相困,故老仆报语不觉大夸。况曩 者唱酬,近来因继,已十六卷,凡千余首矣。其为 敌也,当今不见;其为多也,从古未闻。所谓天下 英雄,唯使君与操耳。戏及此者,亦欲三千里外一 破愁颜,勿示他人以取笑诮。乐天白。
wēi zhī yòu jìn zuò shí sān shǒu lái   mìng   jiān
bǎi chē xié èr shí piān zhě liú   jiē yùn dān   guī guài jué
yòu yún   fèng fán zhī   jiàn dìng wēi  
zhì qióng ěr fán yòng yùn   yùn tóng ér shū   yuē
wéi wén   wén chéng ér shèng xià suǒ zhǎng zhě   yǒu yān  
jīn xià guǒ yòng suǒ zhǎng   guò méng jiàn jiǒng   rán zuò  
shēng   shí èr zhāng huī sǎo bìng   zhī wéi   zhuó
shí shān   xiān guān
xià lai zhāng wéi qiú xiāng kùn   lǎo bào jué kuā kuàng nǎng
zhě chàng chóu   jìn lái yīn   shí liù juǎn   fán qiān shǒu wèi
  dāng jīn jiàn   wèi duō   cóng wèi wén suǒ wèi tiān xià
yīng xióng   wéi shǐ 使 jūn cāo ěr zhě   sān qiān wài
chóu yán   shì rén xiào qiào tiān bái