和卫尉寺柳

唐代 杜之松
汉将本屯营,辽河有戍城。大夫曾取姓,先生亦得名。 高枝拂远雁,疏影度遥星。不辞攀折苦,为入管弦声。
hàn jiāng běn tún yíng   liáo yǒu shù chéng dài céng xìng   xiān sheng míng
gāo zhī yuǎn yàn   shū yǐng yáo xīng pān zhé   wèi guǎn xián shēng