和魏仆射还乡
富贵还乡国,光华满旧林。秋风树不静,君子叹何深。
故老空悬剑,邻交日散金。众芳摇落尽,独有岁寒心。
fù
富
guì
贵
huán
还
xiāng
乡
guó
国
,
guāng
光
huá
华
mǎn
满
jiù
旧
lín
林
。
。
qiū
秋
fēng
风
shù
树
bù
不
jìng
静
,
jūn
君
zi
子
tàn
叹
hé
何
shēn
深
。
。
gù
故
lǎo
老
kōng
空
xuán
悬
jiàn
剑
,
lín
邻
jiāo
交
rì
日
sàn
散
jīn
金
。
。
zhòng
众
fāng
芳
yáo
摇
luò
落
jǐn
尽
,
dú
独
yǒu
有
suì
岁
hán
寒
xīn
心
。
。