和魏定父早春十首

宋代 王之道
春到花梢一点红,吹嘘应谢晓来风。 南国缭绕城边路,无限诗情杖履中。
chūn dào huā shāo diǎn hóng   chuī yìng xiè xiǎo lái fēng  
nán guó liáo rào chéng biān   xiàn shī qíng zhàng zhōng