和魏定父早春十首

宋代 王之道
早从子美追懒真,近向长康得痴绝。 相逢可笑复可怜,君看稀疏鬓边雪。
zǎo cóng měi zhuī lǎn zhēn   jìn xiàng cháng kāng chī jué  
xiāng féng xiào lián   jūn kàn shū bìn biān xuě