和魏定父早春十首

宋代 王之道
晚来天意欲晴寒,幽鸟争春到舌端。 诗骨自怜山样瘦,酒肠君似海能宽。
wǎn lái tiān qíng hán   yōu niǎo zhēng chūn dào shé duān  
shī lián shān yàng shòu   jiǔ cháng jūn shì hǎi néng kuān