和晚菊

宋代 王安石
不得黄花九日吹,空看野叶翠葳蕤。 渊明酩酊知何处,子美萧条向此时。 委翳似甘终草莽,栽培空欲傍藩篱。 可怜蜂蝶飘零後,始有闲人把一枝。
huáng huā jiǔ chuī   kōng kàn cuì wēi ruí
yuān míng mǐng dǐng zhī chǔ   zi měi xiāo tiáo xiàng shí
wěi shì gān zhōng cǎo mǎng   zāi péi kōng bàng fān
lián fēng dié piāo líng hòu   shǐ yǒu xián rén zhī