和王致君见寄望海亭诗

宋代 吴芾
领客闲登木杪亭,坐来四面对峥嵘。 野田散漫高低绿,湖水瀰茫远近清。 览胜喜穷千里目,放怀笑引百壶倾。 酒阑未用忙归去,更看亭前海月明。
lǐng xián dēng miǎo tíng   zuò lái miàn duì zhēng róng
tián sǎn màn gāo 绿   shuǐ máng yuǎn jìn qīng
lǎn shèng qióng qiān   fàng huái 怀 xiào yǐn bǎi qīng
jiǔ lán wèi yòng máng guī   gèng kàn tíng qián hǎi yuè míng