和王正夫忆琴

元代 耶律楚材
道人尘世厌嚣尘,白雪阳春雅意深。万顷松风皆有趣,一溪流水本无心。 忘机触处成佳谱,信手拈来总妙音。陶老无弦犹是剩,何如居士更无琴?
dào rén chén shì yàn xiāo chén   bái xuě yáng chūn shēn wàn qǐng sōng fēng jiē yǒu   liú shuǐ běn xīn    
wàng chù chù chéng jiā   xìn shǒu niān lái zǒng miào yīn táo lǎo xián yóu shì shèng   shì gèng qín