和王夷仲韵

宋代 吴芾
洒落胸襟有古风,日临清泚面巃嵷。 不堪世路千重险,直与溪流万折东。 刮眼相看言有味,倾怀一笑兴无穷。 何时同访连樯老,快意觥船一棹空。
luò xiōng jīn yǒu fēng   lín qīng miàn lóng sǒng
kān shì qiān zhòng xiǎn   zhí liú wàn zhé dōng
guā yǎn xiāng kàn yán yǒu wèi   qīng huái 怀 xiào xīng qióng
shí tóng fǎng 访 lián qiáng lǎo   kuài gōng chuán zhào kōng