和王学士芍药

宋代 蔡襄
粲尔芳草叶,孤根当砌植。 违春已自分,薰风犹借力。 艳艳朝日光,纷披照颜色。 持之遗佳人,岁久香不息。
càn ěr fāng cǎo   gēn dāng zhí
wéi chūn fēn   xūn fēng yóu jiè
yàn yàn cháo guāng   fēn zhào yán
chí zhī jiā rén   suì jiǔ xiāng