和王绚道赠高七植竹

宋代 刘攽
人言植物中,唯竹类有德。虚心道所存,外劲礼自饰。 风霜不改阴,一何金玉色。丘泽无变根,还如古人直。 繁花岂无实,所待鹓鸾食。卑枝亦可栖,不许鸱鸢息。 为君裁管籥,于此谐金石。为君度短长,于此齐寻尺。 济川倚巨楫,扶老杖轻策。大厦莞簟安,射侯弓矢力。 乃知天材美,固待君子识。饱闻昆崙秀,盛说潇湘碧。 岂曰生不迁,念当厚封植。惟君傲声利,心远地更僻。 择交独此君,开径如三益。清风共忘言,明月为莫逆。 还当扫尘榻,会待遗名客。
rén yán zhí zhōng   wéi zhú lèi yǒu xīn dào suǒ cún wài   jìn shì    
fēng shuāng gǎi yīn   jīn qiū biàn gēn hái   rén zhí    
fán huā shí   suǒ dài yuān luán shí bēi zhī   chī yuān    
wèi jūn cái guǎn yuè   xié jīn shí wèi jūn duǎn cháng   xún chǐ    
chuān   lǎo zhàng qīng shà wǎn diàn ān shè   hòu gōng shǐ    
nǎi zhī tiān cái měi   dài jūn zi shí bǎo wén kūn lún xiù shèng   shuō xiāo xiāng    
yuē shēng qiān   niàn dāng hòu fēng zhí wéi jūn ào shēng xīn   yuǎn gèng    
jiāo jūn   kāi jìng sān qīng fēng gòng wàng yán míng   yuè wèi    
hái dāng sǎo chén   huì dài míng