和望晓

唐代 白居易
休吟稽山晚,听咏秦城旦。 鸣鸡初有声,宿鸟犹未散。 丁丁漏向尽,冬冬鼓过半。 南山青沉沉,东方白漫漫。 街心若流水,城角如断岸。 星河稍隅落,宫阙方轮焕。 朝车雷四合,骑火星一贯。 赫奕冠盖盛,荧煌朱紫烂。 沙堤亘蟆池,市路绕龙断。 [子城东北低下处,旧号虾蟆池。] 白日忽照耀,红尘纷散乱。 贵教过客避,荣任行人看。 祥烟满虚空,春色无边畔。 鹓行候晷刻,龙尾登霄汉。 台殿暖宜攀,风光晴可玩。 草铺地茵褥,云卷天帏幔。 莺杂佩锵锵,涨饶衣粲粲。 何言终日乐,独起临风叹。 叹我同心人,一别春七换。 相望山隔碍,欲去官羁绊。 何日到江东,超然似张翰。
xiū yín shān wǎn   tīng yǒng qín chéng dàn
míng chū yǒu shēng   宿 niǎo yóu wèi sàn
dīng dīng lòu xiàng jǐn   dōng dōng guò bàn
nán shān qīng chén chén   dōng fāng bái màn màn
jiē xīn ruò liú shuǐ   chéng jiǎo duàn àn
xīng shāo luò   gōng què fāng lún huàn
cháo chē léi   huǒ xīng guàn
guān gài shèng   yíng huáng zhū làn
shā gèn chí   shì rào lóng duàn
  [ chéng dōng běi xià chǔ   jiù hào chí 。]   ]
bái zhào yào 耀   hóng chén fēn sǎn luàn
guì jiào guò   róng rèn xíng rén kàn
xiáng yān mǎn kōng   chūn biān pàn
yuān xíng hòu guǐ   lóng wěi dēng xiāo hàn
tái diàn 殿 nuǎn pān   fēng guāng qíng wán
cǎo yīn   yún juǎn tiān wéi màn
yīng pèi qiāng qiāng   zhǎng ráo càn càn
yán zhōng   lín fēng tàn
tàn tóng xīn rén   bié chūn huàn
xiāng wàng shān ài   guān bàn
dào jiāng dōng   chāo rán shì zhāng hàn