和王文州梅花韵

宋代 王炎
何处东风发春早,先傍梅花试天巧。 新阳一点破雪霜,春意将回可前料。 天公乞我人日晴,新年屈指将浃旬。 老怀不似少时好,对花默默仍循循。 坐看流年如许急,叹息浮生驹过隙。 与花相见忍相负,洗杯一醉樽中碧。 起来索笑巡疏檐,爱渠清绝无中边。 君侯肯为花吐句,麝媒洒落生云烟。 花开开谢莫深问,物有荣枯付天命。 闻道陇头天正寒,驿使不来无远信。 可怜桃李品格低,谁似玉肌蒙缟衣。 为花着语只如此,更请健笔无停飞。
chǔ dōng fēng chūn zǎo   xiān bàng méi huā shì tiān qiǎo  
xīn yáng diǎn xuě shuāng   chūn jiāng huí qián liào  
tiān gōng rén qíng   xīn nián zhǐ jiāng jiā xún  
lǎo huái 怀 shì shǎo shí hǎo   duì huā réng xún xún  
zuò kàn liú nián   tàn shēng guò  
huā xiāng jiàn rěn xiāng   bēi zuì zūn zhōng  
lai suǒ xiào xún shū yán   ài qīng jué zhōng biān  
jūn hòu kěn wèi huā   shè méi luò shēng yún yān  
huā kāi kāi xiè shēn wèn   yǒu róng tiān mìng  
wén dào lǒng tóu tiān zhèng hán   驿 shǐ 使 lái yuǎn xìn  
lián táo pǐn   shuí shì méng gǎo  
wèi huā zhāo zhī   gèng qǐng jiàn tíng fēi