和王微之登高斋三首

宋代 王安石
干戈六代战血埋,双阙尚指山崔嵬。 当时君臣但儿戏,把酒空劝长星杯。 临春美女闭黄壤,玉枝自蕊繁如堆。 後庭新声散樵牧,兴废倏忽何其哀。 咸阳龙移九州坼,遗种变化呼风雷。 萧条中原砀无水,崛强又此凭江淮。 广陵衣冠扫地去,穿筑陇亩为池台。 吴侬倾家助经始,尺土不借秦人簁。 珠犀磊落万艘入,金璧照耀千门开。 建隆天飞跨两海,南发交广东温台。 中间嶪嶪地无几,欲久割据诚难哉。 灵旗指麾尽貔虎,谈笑力可南山排。 楼船蔽川莫敢动,扶伏但有谋臣来。 百年沧洲自潮汐,事往不与波争回。 黄云荒城失苑路,白草废畤空坛垓。 使君新篇韵险绝,登眺感悼随嘲咍。 嗟予愁惫气已竭,对垒每欲相劘挨。 挥毫更想能一战,数窘乃见诗人才。
gān liù dài zhàn xuè mái   shuāng quē shàng zhǐ shān cuī wéi
dāng shí jūn chén dàn ér   jiǔ kōng quàn cháng xīng bēi
lín chūn měi huáng rǎng   zhī ruǐ fán duī
hòu tíng xīn shēng sàn qiáo   xīng fèi shū āi
xián yáng lóng jiǔ zhōu chè   zhǒng biàn huà fēng léi
xiāo tiáo zhōng yuán dàng shuǐ   jué qiáng yòu píng jiāng huái
guǎng 广 líng guàn sǎo   chuān 穿 zhù lǒng wèi chí tái
nóng qīng jiā zhù jīng shǐ   chǐ jiè qín rén shāi
zhū lěi luò wàn sōu   jīn zhào yào 耀 qiān mén kāi
jiàn lóng tiān fēi kuà liǎng hǎi   nán jiāo guǎng 广 dōng wēn tái
zhōng jiān   jiǔ chéng nán zāi
líng zhǐ huī jǐn   tán xiào nán shān pái
lóu chuán chuān gǎn dòng   dàn yǒu móu chén lái
bǎi nián cāng zhōu cháo   shì wǎng zhēng huí
huáng yún huāng chéng shī yuàn   bái cǎo fèi zhì kōng tán gāi
shǐ 使 jūn xīn piān yùn xiǎn jué   dēng tiào gǎn dào suí cháo hāi
jiē chóu bèi jié   duì lěi měi xiāng āi
huī háo gèng xiǎng néng zhàn   shù jiǒng nǎi jiàn shī rén cái