和王天任韵

宋代 虞俦
槐影侵阶昼未移,筠筒忽见破愁眉。新篇谁出诸公右,此事终成一段奇。 我欲泼醅浮大白,君当枉驾授前绥。相从日日南坡上,流落人间总是诗。
huái yǐng qīn jiē zhòu wèi   yún tǒng jiàn chóu méi xīn piān shuí chū zhū gōng yòu   shì zhōng chéng duàn    
pēi bái   jūn dāng wǎng jià shòu qián suí xiāng cóng nán shàng liú   luò rén jiān zǒng shì shī