和王天任喜雪

宋代 虞俦
我家四壁真相如,晨兴欲出无车舆。 独骑瘦马南坡下,阆风十二仙人居。 书生一朝忽富贵,瑶林琼树环玉除。 梅花失喜为三白,一枝放我眉冰舒。 春风醉眼红绿乱,尔时独醒如三闾。
jiā zhēn xiàng   chén xīng chū chē  
shòu nán xià   láng fēng shí èr xiān rén  
shū shēng zhāo guì   yáo lín qióng shù huán chú  
méi huā shī wèi sān bái   zhī fàng méi bīng shū  
chūn fēng zuì yǎn hóng 绿 luàn   ěr shí xǐng sān