和王天任喜雪

宋代 虞俦
姑射之山果何如,往者吾言闻接舆。 肌肤冰雪能绰约,是中知有神人居。 神凝自使年穀熟,况有疵疠烦驱除。 乘云四海聊戏剧,磅礴万物同惨舒。 至哉河汉已无极,俗士区区穷尾闾。
shè zhī shān guǒ   wǎng zhě yán wén jiē  
bīng xuě néng chuò yuē   shì zhōng zhī yǒu shén rén  
shén níng shǐ 使 nián shú   kuàng yǒu fán chú  
chéng yún hǎi liáo   páng wàn tóng cǎn shū  
zhì zāi hàn   shì qióng wěi