和王樵隐阻雨二首 其二
偶出山来得半閒,桃花落尽水潺潺。早知人世多风雨,只好当初莫下山。
ǒu
偶
chū
出
shān
山
lái
来
de
得
bàn
半
xián
閒
,
táo
桃
huā
花
luò
落
jǐn
尽
shuǐ
水
chán
潺
chán
潺
zǎo
。
zhī
早
rén
知
shì
人
duō
世
fēng
多
yǔ
风
zhǐ
雨
,
hǎo
只
dāng
好
chū
当
mò
初
xià
莫
shān
下
山
。