和王临川杭州修广师法喜堂韵

清代 刘墉
堂中了了见文殊,道人心似秋潭虚。不求五欲以自恣,以法为乐喜有余。 青山白云远萦带,碧梧翠竹交扶疏。乞食一钵万事了,洗钵宴坐忘朝晡。 门外红尘坌十丈,尘中有客常崎岖。清谈名理侔卫乐,高论康济追唐虞。 偶来憩息意良惬,尚有客气论贤愚。教乘滋茂信有力,廊庙何必殊江湖。
táng zhōng liǎo liǎo jiàn wén shū   dào rén xīn shì qiū tán qiú   wéi yǒu    
qīng shān bái yún yuǎn yíng dài   cuì zhú jiāo shū shí wàn shì le   yàn zuò wàng cháo    
mén wài hóng chén bèn shí zhàng   chén zhōng yǒu cháng qīng tán míng móu wèi gāo   lùn kāng zhuī táng    
ǒu lái liáng qiè   shàng yǒu qi lùn xián jiào chéng mào xìn yǒu láng   miào shū jiāng