和王乐道烘虱

宋代 王安石
秋暑汗流如炙輠,敝衣湿蒸尘垢涴。 施施众虱当此时,择肉甘於虎狼饿。 咀啮侵肤未云已,爬搔次骨终无那。 时时对客辄自扪,千百所除才几个。 皮毛得气强复活,爪甲流丹真暂破。 未能汤休取一空,且以火攻令少挫。 踞炉炽炭已不暇,对龟张衣诚未过。 飘零乍若蛾赴灯,惊扰端如蚁施磨。 欲殴百恶死焦灼,肯贷一凶生弃播。 已观细黠无所容,未放老奸终不堕。 然脐郿坞患溢世,焚宝鹿台身易货。 冢中燎入化秦尸,池上焮随迁莽坐。 彼皆势极就烟埃,况汝命轻俟涕唾。 逃藏坏絮尚欲索,埋没死灰谁复课。 熏心得祸尔莫悔,烂额收功吾可贺。 犹残众虮恨未除,自计宁能久安卧。
qiū shǔ hàn liú zhì guǒ   shī 湿 zhēng chén gòu
shī shī zhòng shī dāng shí   ròu gān láng è 饿
zuǐ niè qīn wèi yún   sāo zhōng
shí shí duì zhé mén   qiān bǎi suǒ chú cái
máo qiáng huó   zhǎo jiǎ liú dān zhēn zàn
wèi néng tāng xiū kōng   qiě huǒ gōng lìng shǎo cuò
chì tàn xiá   duì guī zhāng chéng wèi guò
piāo líng zhà ruò é dēng   jīng rǎo duān shī
ōu bǎi è jiāo zhuó   kěn dài xiōng shēng
guān xiá suǒ róng   wèi fàng lǎo jiān zhōng duò
rán méi huàn shì   fén bǎo 鹿 tái shēn huò
zhǒng zhōng liáo huà qín shī   chí shàng xìn suí qiān mǎng zuò
jiē shì jiù yān āi   kuàng mìng qīng tuò
táo cáng huài shàng suǒ   mái huī shuí
xūn xīn huò ěr huǐ   làn é shōu gōng
yóu cán zhòng hèn wèi chú   níng néng jiǔ ān